21/10/14
Cô đơn
Đã là con người thì cô đơn gần như là thuộc tính. Ai cũng có thể rơi vào trạng thái ấy không chỉ một lần. Cái cảm giác chỉ có một mình ta trong đời, trơ trọi trên thế gian này. Mọi người chung quanh, khung cảnh chung quanh như chẳng dính dáng gì đến ta, như là ta không hiện hữu trước mắt mọi người. Ta đang ở một thế giới riêng, trống rỗng khôn cùng, với hư vô và tăm tối, không ai và không thể cùng ai chia sẻ...
Cái cảm giác thật là đáng sợ! Nhưng cũng chính cảm giác đó đã khiến con người vượt lên tầng cao cảm xúc. Và trong thế giới hầu như đơn độc ấy, con người đã cho ra đời biết bao tác phẩm để đời về nhiều lĩnh vực, từ văn học đến hội họa...
Nhưng có người cũng đã bị cô đơn nhấn chìm trong tuyệt vọng đớn đau, không cách nào thoát khỏi. Có người điên loạn, người thì rơi vào trầm cảm đến phải chọn cái chết!
Sống hay chết, cũng chỉ là một giai đoạn trong cuộc đời, cũng chỉ là một vòng luân hồi, xoay chuyển của tạo hóa vô biên, vô lượng...
Ngộ được điều đó, thì cô đơn hoặc lẽ sống chết, không còn là điều quan trọng!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nếu chấp nhận cô đơn là bạn, đừng cố xua đuổi nó, thì đó chính là người bạn tốt, không có gì đáng sợ cả!
Trả lờiXóa